Khi họa sĩ Đào Tuấn tỉnh lại sau 15 ngày hôn mê sâu do một tai nạn nghiêm trọng, bạn bè anh vừa mừng vừa trêu: “Suốt 15 ngày ấy, ông đi đâu?”. Anh mỉm cười trả lời nhỏ nhẹ: “Đi bộ lên trời”. Câu nói đùa hóm hỉnh tưởng như vô tri ấy hóa ra lại là ranh giới mong manh giữa cõi sống và cõi chết mà anh vừa bước qua. Đằng sau biến cố sinh tử ấy là sự ra đời của cuộc trưng bày nghệ thuật đặc biệt mang tên “Đi bộ lên Trời” – nơi người nghệ sĩ đối thoại với những đứt gãy của số phận để tìm lại bản ngã thuần khiết của mình.

Hồi Ức 1- Sơn dầu
Không còn là câu chuyện “vượt qua tai nạn” quen thuộc, Open Studio “Đi bộ lên Trời” của Đào Tuấn đặt ra một câu hỏi thẳng: sau đứt gãy, nghệ sĩ sẽ làm gì với phần đời còn lại của mình? Tại không gian Up Space (1353 Phạm Hùng nối dài, khu dân cư T30, bình hưng, Bình Chánh, TP.HCM), người xem không bước vào một không gian kể chuyện, mà bước vào một hệ cấu trúc mới – nơi cơ thể bị tháo rời, ký ức bị nén lại, và hội họa vận hành như một dòng năng lượng sống đang tự tổ chức lại chính nó.
Trong bối cảnh nghệ thuật đương đại Việt Nam đang bị bão hòa bởi những hình thức “trừu tượng dễ dãi” và các thực hành thiên về hiệu ứng thị trường, Open Studio “Đi bộ lên Trời” của Đào Tuấn xuất hiện như một điểm lệch cần thiết. Không phải vì câu chuyện cá nhân đặc biệt, mà vì cách người nghệ sĩ từ chối biến biến cố thành hàng hóa cảm xúc.
Tai nạn giao thông, 15 ngày hôn mê sâu – đó là dữ kiện. Nhưng điều đáng nói là: Tuấn không kể lại. Anh không dựng lại nỗi đau như một sân khấu. Anh bỏ qua toàn bộ phần “kể chuyện” để đi thẳng vào một vấn đề khó hơn: tái cấu trúc cảm nhận sống bằng hội họa.
“Đi bộ lên Trời” – cái tên nghe có vẻ nhẹ, gần như đùa – thực chất là một cách tháo áp lực khỏi cái chết. Nó không phải một hành trình siêu hình, mà là một trạng thái quay trở lại mặt đất, nhưng với một hệ nhận thức khác.
Cơ thể không còn là cơ thể
Ở Up Space, người xem sẽ bắt gặp một loạt hình thể không còn giữ nguyên cấu trúc người. Xương sườn mở ra như những thanh dẫn. Cánh tay biến thành cành cây. Chim, cá, máy móc, thực vật – không còn là các đối tượng riêng lẻ mà trượt qua nhau, chồng lên nhau.
Đây không phải là một lựa chọn hình thức. Nó là hệ quả.

Hồi ức 9- Sớn dầu
Sau một cú đứt gãy vật lý, cơ thể không còn là một đơn vị ổn định. Và hội họa của Tuấn phản ánh chính điều đó: cơ thể trở thành một hệ mở, nơi mọi thứ có thể đi xuyên qua nhau.
Điểm đáng chú ý là anh không cố “hàn gắn” những phần vỡ. Không có nỗ lực quay về nguyên trạng. Ngược lại, các vết gãy được giữ nguyên, thậm chí được đẩy lên như một phần của cấu trúc thẩm mỹ.
Ở đây, hồi phục không phải là trở lại như cũ. Hồi phục là học cách tồn tại trong một cấu trúc mới.
Màu hồng như một nhịp sinh học, trong hệ màu của Đào Tuấn, màu hồng là một điểm nhấn khó bỏ qua. Nhưng nếu nhìn nó như một yếu tố “trang trí”, người xem sẽ bỏ lỡ toàn bộ vấn đề.
Màu hồng trong tranh Tuấn không mềm. Nó không dịu. Nó xuất hiện như một nhịp tim – một tín hiệu sinh học – chen vào giữa các vùng tối đặc, gần như ngột ngạt.
Ở các tác phẩm sơn mài như “Cỏ hồng”, màu hồng không làm dịu bức tranh. Nó làm bức tranh sống. Nó không đối lập với bóng tối, mà tồn tại cùng bóng tối. Như một dạng khẳng định: sự sống không cần điều kiện lý tưởng để tồn tại.
Ký ức không được kể, mà được nén…
Nếu tìm kiếm yếu tố tự sự theo nghĩa thông thường, người xem sẽ khó nắm bắt. Không có một câu chuyện tuyến tính nào được dựng lên. Nhưng ký ức vẫn có mặt.
Chúng xuất hiện dưới dạng vật chất hóa: lau sậy, phù sa, nước, dòng chảy, hoa sen. Những hình ảnh này không được mô tả chi tiết, mà bị kéo vào hệ cấu trúc chung của tranh, nơi chúng vừa là hình ảnh, vừa là năng lượng.
Đầm Trị, Sông Hồng – những không gian này không còn là địa lý. Chúng trở thành một dạng ký ức vật lý, thấm vào cách tranh vận hành.

Hồi ức 5- Sơn dầu
Open Studio như một hành động mở. Việc lựa chọn hình thức Open Studio thay vì triển lãm truyền thống không phải là ngẫu nhiên.
Ở đây, Tuấn không trình bày một “sản phẩm hoàn chỉnh”. Anh mở ra một quá trình. Người xem không đứng trước kết quả, mà đứng trong một dòng chuyển động chưa kết thúc.
Điều này đặt lại vai trò của công chúng: không còn là người thưởng thức, mà là người tham dự.
Trong hệ sinh thái nghệ thuật hiện tại, nơi nhiều thực hành đang trượt về phía an toàn hoặc lặp lại, “Đi bộ lên Trời” không phải là một tuyên ngôn lớn. Nó là một hành động cụ thể. Một nghệ sĩ đi qua đứt gãy, và thay vì kể lại, anh xây dựng một hệ ngôn ngữ mới để sống tiếp.
Chừng đó là đủ để đáng xem.

- Họ và tên: ĐÀO MINH TUẤN (Nghệ danh: Đào Tuấn)
- Ngày sinh: 14/01/1980
- Nguyên quán: Hà Nội, Việt Nam
. 1997 – 2000: Học tại Trường Thủ Công Mỹ Nghệ Hà Nội.
- 2006: Học tại Trường Mỹ Thuật Hà Nội – khoa Sư Phạm.
- 2011 – 2016: Học tại Đại Học Mỹ Thuật Hà Nội – khoa Hội Họa.
QUÁ TRÌNH HOẠT ĐỘNG NGHỆ THUẬT
. 2014: Tham gia Hà Nội Art Market.
- 2015 – 2019: Tham gia dự án “Ngôi sao Miền núi”.
- 2018 – 2019: Triển lãm tại Cao Hùng – Đài Loan.
- 2020: Triển lãm “Những cô nàng” tại Vicat.
- 2021 – 2022: Triển lãm Nhóm tại mulata.
- 2022:
- Triển lãm cá nhân hoặc nhóm “Cỏ cháy” tại mulata.
- Tham gia khóa Workshop tại OPOS Sài Gòn.
- Tham gia nhóm vẽ mùa hoa sơn tra và triển lãm tại Hoa Vi art.
- 2024: Triển lãm nhóm tại Nhà sàn Đức.
- 2025: Tham gia dự án vẽ xuyên Việt tại đoàn tàu Thống nhất Bắc Nam.

Open Studio “Đi bộ lên Trời” – Đào Tuấn
Giám tuyển: Hoạ sĩ Phan Trọng Văn
Địa điểm: Up Space, 1353 Phạm Hùng nối dài, khu dân cư T30, bình hưng, Bình Chánh, TP.HCM
Khai mạc: 10h00, 25/07/2026
Mở cửa đến: 25/08/2026
PTV

